₪ Truyện teen, Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha Full ₪

Ngày: 21/01/2014
Đăng bởi: Wap Truyện
Lượt xem: 661

Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha – Chương 01
Ba trăm hai mươi tám. . . . .

Nhìn số tiền còn sót lại trong lòng bàn tay, Uông Ngữ Mạt không khỏi méo miệng, một đôi mắt đẹp lông mày nhỏ nhắn cũng nhăn thật chặc , tất cả trong lòng đều là bất lực và bối rối.

Đúng là lúc cô chạy ra ngoài—— thừa dịp người nhà không có ở nhà,cô như không có việc gì ở trong sân đi dạo, sau đó thừa lúc bảo vệ không chú ý lúc len lén chuồn ra khỏi cửa

Sợ bị người nhà tìm được,cô lên xe lửa, chọn nơi rời nhà xa nhất,nếu không..nhất định sẽ bị tìm được, đi tới phía phía Đông. Chỗ này, là lần đầu tiên cô tới.

Xuống xe,cô đi dạo khắp nơi , cũng không biết muốn đi đâu, nghe được đôi trai gái đi qua bên cạnh nói cái gì mùa hoa đào , chụp vài tấm ảnh hoa đào rất đẹp,cô nghe tò mò, cũng đi theo phía sau. . . . . .

Sau đó, đi tới một trung tâm cao cấp để nghỉ, mặt trời đang muốn lặn về phía tây cái bụng của cô cũng phát ra thanh âm kêu càu nhàu, lúc này mới nghĩ đến lúc cô chạy đi chưa có ăn cái gì ở nhà nha.

Lần đầu tiên nghe được bụng của mình gọi,cô xấu hổ địa che cái bụng, xấu hổ liếc bốn phía.

Hoàn hảo, không ai nghe được.

Cô thở phào nhẹ nhỏm, đưa tay móc ra trên người có chừng tiền, sau đó sửng sờ đứng tại chỗ.

Cô vội vã trốn khỏi nhà, cũng không có nghĩ quá nhiều, cộng thêm cô bình thường cũng không có dùng tiền,cô muốn đồ gì người nhà cũng sẽ giúp cô chuẩn bị tốt, cho dù đi ra ngoài dạo phố, cũng chỉ cà thẻ, để cho người nhà giúp cô trả tiền là tốt rồi.

Cho nên cô chỉ tiện tay lấy hai nghìn ra cửa, trằn trọc thanh toán tiền xe, chỉ còn lại có trên tay này ba trăm hai mươi tám nguyên.

Ba trăm hai mươi tám nguyên đủ mua đồ ăn sao? Hơn nữa, chỗ ở làm sao bây giờ? Cô dù ngây thơ như thế nào cũng biết ba trăm hai mươi tám nguyên tuyệt đối không đủ ăn cơm.

Cắn môi, Uông Ngữ Mạt rất là luống cuống,cô không có nghĩ quá nhiều tựu chuồn ra cửa, kết quả bây giờ rơi vào quẫn cảnh này,cô muốn đánh điện thoại về nhà cầu cứu?

Nhưng là cô mới rời nhà ngày thứ nhất mà thôi, cứ như vậy buông tha cho cô không cam lòng, cô rời nhà vậy còn ý nghĩa gì?

Cô không phải là kẻ phản bội, cũng không phải là muốn chạy trốn đám cưới,cô có lưu tin cho người nhà, nói cô chỉ là muốn một thân một mình nghỉ lấy hơi, trước khi hôn lễ cử hành cô tuyệt đối trở về.
Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha – Chương 02
Cô tin tưởng người nhà giờ phút này nhất định đã đọc được tin của nàng, cũng có thể tưởng tượng trong nhà tuyệt đối đang náo loạn, bọn họ nhất định nđi khắp nơi tìm cô. Mà chỉ cần cô gọi điện thoại, bọn họ tuyệt đối sẽ chạy nhanh đến phía Đông .

Sau đó cô sẽ bị mang về nhà, tiếp tục trải qua cuộc sống Tiểu công chúa, chờ làm cô dâu xinh đẹp, làm một con người được bảo vệ nuông chiều nhất.

Uông Ngữ Mạt rũ con ngươi xuống, trong lòng đối với mình như đưa đám, không nghĩ tới cô rời khỏi nhà, cái gì cũng không làm được, chỉ có thể luống cuống đứng ở trên đường.

“Uông Ngữ Mạt, Cô mạnh khỏe cũng vô dụng.” Cô cắn môi tự nói với mình như vậy, trong lòng có nói không ra cảm giác bị thất bại.

Nắm chặc tiền trong tay, mặt cô như đưa đám giống như muốn khóc, người bên cạnh rối rít vui vẻ đi đến trung tâm nghỉ ngơi phía trước, không người nào để ý có một mình cô đứng ở trên đường.

Sắc trời dần dần tối tăm, chỉ còn ánh nắng vẻ ảm đạm ở phía chân trời. Một giọt nước mắt từ hốc mắt chảy xuống, Uông Ngữ Mạt đưa tay dùng sức xóa đi, hút hút lỗ mũi, xoay người nhìn về phía điện thoại công cộng phía trước, thở dài.

Cô lần đầu tiên rời nhà trốn đi, lại kết thúc như vậy. . . . . .

Cô cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng, làm cho cô không nhịn được nước mắt chảy xuống,cô vội vàng cúi đầu, sợ bị người ta nhìn thấy.

“Em gái,tại sao đứng một mìnhkhóc? Thất tình sao?” Bóng râm bao phủ cô, tiếng nói dễ nghe chất phác từ bên trên truyền đến.

Uông Ngữ Mạt sửng sốt , lập tức ngẩng đầu —— đối phương rất to cao, ánh sang chiếu xuống,cô không nhìn được tướng mạo của hắn, nhưng vóc người cao lớn làm cho cô trực giác lui về sau mấy bước, có chút khẩn trương và mất thể diện lau đi nước mắt trên mặt.

Một bọc khăn giấy đưa tới trước mặt cô, Uông Ngữ Mạt sửng sốt, lúc này mới nhìn kỹ người, ánh nắng chiều từ từ xuống, đèn đường ngay sau đó sáng lên, làm cho cô thấy rõ dáng vẻ người đàn ông ấy.

Người đàn ông này rất cao,cô dường như rất cực khổ ngưỡng cao cổ mới có thể thấy rõ mặt của hắn, vừa nhìn thấy, mắt của Uông Ngữ Mạt không khỏi choáng váng, người đàn ông trước mắt đúng là ngoài toan tính rất tuấn tú nha.

Người tuấn tú cô thấy rất nhiều,tất cả sáu anh trai cô cũng là dễ nhìn, ngay cả Thanh Lê Kha cũng là tuấn nhã hơn người, làm cho cô cảm thấy tất cả người đàn ông tốt nhất thế giới này đều ở trong nhà cô,cho nênđối với những người tuấn tú cô đã miễn dịch.
Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha – Chương 03
Nhưng người đàn ông này và người bên cạnh cô cảm giác không giống nhau ngũ quan của sáu anh trai cô nhã nhặn, mọi người cũng là phần tử tinh anh, mà người đàn ông ở trước mắt mặc quần jean, dưới chân mang giày đen bóng, trên người mặt một áo T-Shirt đen, quá dài

Tóc vi loạn , thoạt nhìn không phải do chỉnh sửa.

Mà. . . . . . lông mày quá đậm, mí mắt đơn độc thật mỏng, sống mũi coi như rất cao, đôi môi hơi rộng, cằm cương nghị có một vết sâu, ngũ quan tách ra nhìn rất bình thường, nhưng mà tổ hợp ở chung một chỗ lại có cảm giác không nói nên lời.

Hắn hơi thô lại cao lớn, lòng ngực to lớn dán lên áo T-Shirt, tay áo nổi lên cuồn cuộn cánh tay bền chắc, ngay cả quần jean cũng thật chặc phục tùng hai chân cao to, thoạt nhìn tuyệt không phải là người có văn hóa, nhưng có một loại mị lực không cách nào nói rõ.

Uông Ngữ Mạt không nhịn được nghĩ đến một câu quảng cáo sô cô la ——”Kim Toa mị lực, người phàm không thể ngăn chặn” , đúng, chính là loại cảm giác này!

Hắn giống như sô cô la, mặc dù thiếu bao trang xinh đẹp, nhưng tuyệt không ảnh hưởng đến mị lực của hắn, cặp mắt một mí kia chính trực nhìn cô, thấy cô vẫn không nói chuyện, mày rậm nhẹ nhàng nhíu lạu, động tác đơn giản nhưng mang theo một loại cảm giác thành thục gợi cảm, làm cho cô không nhịn được đỏ mặt.

Thấy cô đột nhiên đỏ mặt, lông mày của Phương Nhĩ Kiệt càng nhướng cao hơn, sớm thói quen thấy phản ứng này, cánh môi khinh bạc khẽ nhếch.”Đừng khóc?” A! Vóc người đẹp trai chính là như vậy, không cần phải nói nhiều,vẫn có thể làm cho phụ nữ dừng lại nước mắt.

Mới vừa rồi hắn thấy cô bé này đứng một mình, có chú ý tới cô, đương nhiên là bởi vì cô là em gái.

Mặc dù tuổi thoạt nhìn có vẻ nhỏ , bất quá lớn lên giống búp bê, da tuyết trắng, mặt khéo léo, ánh mắt thật to, lỗ mũi nho nhỏ, cánh môi trắng mịn, tóc dài đen nhánh chạm vai, khí chất thanh thuần, hơn nữa trên người mang quần áo nổi tiếng.

Đứng ở trên đường dễ dàng làm người ta nhìn chăm chú.

Ánh mắt của hắn dĩ nhiên cũng không nhịn được nữa bị hấp dẫn, em gái xinh đẹp, ai không thích ngắm? Hắn còn tưởng em gái nhỏ đang đứng đợi bạn, ai biết cô đang đứng đột nhiên khóc lên, mặc dù cô lập tức cúi đầu,nhưng hắn vừa kịp nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của c

Gửi lời bình

» Yahoo! : NhocLuCiFer
» Email : WapTruyenPro.Com@Gmail.Com
Waptruyenpro.com